Tờ mờ sáng ngày hôm sau, Tề Anh vào cung diện kiến thánh thượng.
Vốn định ban đầu vốn muốn trước tiên đến thăm phụ thân rồi mới vào cung, song phụ thân vẫn đang trong cơn hôn mê bất tỉnh, không thể nói chuyện nên Tề Anh đành bất lực. Đồng thời biết tân đế chắc đã thấu tỏ sự việc trở về thành Kiến Khang của mình, chàng không thể trì hoãn việc diện kiến thánh thượng nữa, đành phải đổi triều phục, vội vã tiến cung.
Con đường vào cung tiểu Tề đại nhân trong đời chẳng biết đã đi qua bao lần, song chưa từng có lần nào mà lòng cảm thấy cô độc đến thế. Biết mình giờ đây đơn độc một thân, gia tộc phía sau như những cành cây khô héo, chỉ có thể một mình gánh vác ngàn cân trách nhiệm để bảo toàn toàn bộ. Chàng không được phép sơ suất!
Xuống ngựa trước cửa cung, lần này không thấy Tô Bình đích thân ra nghênh đón, chỉ có tiểu thái giám lạ mặt đón chàng vào cung. Tề Anh nét mặt bình thản, bước qua cửa cung, cùng bọn cung nhân tiến về ngự thư phòng của hoàng đế.
Đến ngự thư phòng, cửa đóng kín mít, khác hẳn cảnh tượng thường ngày. Tiền triều đế vương chưa từng khiến người Tề gia chờ đợi, thậm chí khi long thể suy yếu vẫn nhiều lần đích thán nghênh tiếp. Nay thời cuộc đổi thay, trước cửa ngự thư phòng phải để người Tề gia chờ đợi.
Tề Anh đứng ngoài cửa tĩnh tọa, một hồi sau Tô Bình bước ra, lịch sự chào hỏi rồi nói: “Tiểu Tề đại nhân tới không đúng lúc rồi, hoàng hậu vừa đến đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/5272732/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.