Edit: Vi
Beta: Emerald
Bệnh viện là nơi toàn mùi thuốc sát trùng, trang trí nơi nào cũng không khác gì nhau, Giản Đan mang theo một đống đồ, tìm mãi mới thấy được phòng bệnh đơn mà Lí Kiêm Hiền mới chuyển vào.
Lúc vào thì thấy Bạch Nguyễn đang bón cơm cho Lí Kiêm Hiền, Giản Đan lấy đồ ra, phân loại tùy tiện rồi chào hỏi Bạch Nguyễn.
– Em mang canh gà đến, anh uống một chén trước rồi cho anh ấy uống. Hôm nay thế nào?
– Vẫn thế, nói chuyện với anh ấy phải năm sáu phút sau mới thấy trả lời, còn chẳng biết là trả lời câu nào.
Sau nửa tháng hôn mê, cuối cùng Lí Kiêm Hiền cũng tỉnh. Nhưng não bị tổn thương nên hành động và tư duy đều trở nên chậm chạp. Giản Đan cũng không biết cụ thể thế nào, dù sao chắc là đầu óc không rõ ràng lắm hay đại loại thế.
Cảnh sát nhanh chóng liên hệ được với cha mẹ đang ở nước ngoài của Lí Kiêm Hiền, kì lạ là bọn họ cũng không quan tâm gì đến anh, lâu như vậy cũng không tới thăm anh lấy một lần. Bọn họ chỉ gọi vài cú điện thoại cho Bạch Nguyễn, chuyển khoản cho Lí Kiêm Hiền rất nhiều tiền, nhờ Bạch Nguyễn tìm người chăm sóc, rồi đưa cho anh vài số điện thoại, nói là của bác sĩ nổi tiếng rồi sau đó cũng chẳng hỏi thăm gì nữa.
Bạch Nguyễn tức muốn chết, gọi điện qua mắng họ một bài rồi cũng chẳng tìm họ nữa. Bạn bè Lí Kiêm Hiền thì Bạch Nguyễn không biết, hỏi Lí Kiêm Hiền thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-401-khu-chung-cu-so-35/2339441/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.