Linh Quân dường như đã thay đổi.
Trong khoảng thời gian ba tháng ở Dương Châu này, hắn luôn đi sớm về khuya, lúc đến và đi đều rất vội vàng.
Có lẽ là vì từ lúc bước vào chốn nhân gian, trong năm năm qua, danh tiếng của Linh Quân đại sư đến từ ngôi chùa cổ Thanh Hòa đã truyền đi khắp đại giang nam bắc, cho nên mỗi ngày số người đến để nghe hắn giảng kinh Phật nhiều không đếm xuể.
Nhưng rốt cuộc, Linh Quân vẫn có điểm gì đó khang khác.
Hắn lúc nào cũng vừa tờ mờ sáng đã rời đi, cho đến đêm khuya khi ánh nến đã tắt mới trở về.
Hắn không hề mang theo ta cùng hắn đến chùa giảng kinh Phật, thậm chí cũng không còn kể ta nghe vài câu chuyện vụn vặt mà hắn nhìn thấy ở chợ lúc ban ngày.
Hắn vẫn luôn lặng lẽ mà chăm chú nhìn ta những lúc ta nhắm mắt giả vờ ngủ say, hắn nhìn rất lâu, rất lâu.
Có lần trong lúc Linh Quân đang nhìn ta, ta cũng len lén khẽ hé mắt nhìn vào mắt hắn.
Đôi mắt ấy dần chìm trong ánh đèn dầu mờ mịt đến ảm đạm, còn đôi mắt sáng ngời, thanh khiết trong trí nhớ của ta, chỉ một khoảnh khắc dường như đã hoàn toàn phai nhạt, mang đầy ưu tư đến đáng sợ.
Một ánh mắt phức tạp đến mức ta không cách nào nhìn thấu.
Cánh én nhè nhẹ lướt qua chiếc chuông đồng nơi góc mái hiên, tiếng chuông ngân vang, vọng lại những thanh âm thánh thót.
Ta đứng ở ngoài cửa, giọng nói ôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phon-lo/2730695/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.