Còn chưa dứt lời, Phó Chỉ Thực đã kéo Sơ Tiện xông ra cửa sau, động tác quả thực vô cùng nhanh nhẹn.
Một cánh cửa ngăn cách trong ngoài, tạm thời an toàn.
Phó Chỉ Thực thấy thế mới buông cánh tay Sơ Tiện ra.
"Đàn anh, vừa rồi là ông nội của anh sao?"
"Đúng vậy, ông cụ mà bắt được cơ hội thì sẽ dạy dỗ tôi, phải tranh thủ trốn đi."
Sơ Tiện: "..."
Cô buồn cười, nhếch miệng lộ ra hai cái răng nanh nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm như trẻ con nụ cười xinh đẹp.
Khóe miệng người đàn ông hơi nhếch lên, ý cười rõ ràng: "Có phải không ngờ tới đàn anh của em cũng có lúc bị dạy dỗ?"
"Vâng."
"Ai cũng là từ đứa nhỏ mà lớn lên, đứa trẻ nghịch ngợm vẫn luôn sợ một hai người lớn, tôi từ nhỏ đã sợ ông nội."
Nhà họ Phó quán triệt truyền thống "Nghèo nuôi con trai, giàu nuôi con gái" đến cùng. Ông cụ đối với cháu gái Phó Tịnh Nhàn phải gọi là cưng chiều vô cùng, từ nhỏ hái sao hái trăng, muốn gì được nấy. Không muốn học y thì không học, vui vẻ đi học Luật. Tìm một người đàn ông không môn đăng hộ đối, cả nhà đều phản đối, ông cụ chống lưng cho cô ấy, vui vẻ làm đám cưới.
Đến Phó Chỉ Thực, từ nhỏ nên đánh thì đánh nên mắng thì mắng, không chút nhân từ nương tay, nói chuyện không hợp thì dùng gia pháp. Anh một người hơn ba mươi tuổi, vẫn thường xuyên bị ông cụ dạy dỗ đến mức không dám hó hé.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phon-chi-chi-trung/2888132/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.