Bên này lúc Phó Chỉ Thực nhận được điện thoại của Khương Tự thì anh đang ở nhà ngủ trưa. Khó có được ngày nghỉ, hoạt động bữa tiệc gì cũng không muốn tham gia, chỉ muốn hẹn hò với Chu Công.
Sau khi làm bác sĩ giấc ngủ ít hẳn đi, nhất là sau khi tiếp nhận Nhân Hòa Đường, chuyện này chuyện kia, không phân lớn nhỏ, chuyện nào cũng giày vò người ta, phân tán phần lớn thời gian nghỉ ngơi của anh. Ngủ vốn nên là chuyện bình thường nhất, đối với anh lại trở nên khan hiếm mà xa xỉ. Chỉ cần bắt được cơ hội chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.
Trước khi ngủ quên bật chế độ im lặng cho điện thoại di động, đang ngủ nửa chừng, tiếng chuông chói tai đột ngột vang lên, quanh quẩn trong phòng ngủ yên tĩnh, tiếng này nối tiếp tiếng kia, từng tiếng lọt vào tai, không ngừng đè ép da đầu của anh, trực tiếp khiến anh và Chu Công tách nhau ra.
Anh thầm nén giận, người nào không muốn sống có can đảm dám quấy nhiễu giấc ngủ của người khác?
Quá mệt mỏi, mí mắt nặng nề vô cùng, gần như không mở ra được. Lấy điện thoại di động từ tủ đầu giường, híp mắt nhìn về phía màn hình, tên Khương Tự không ngừng lóe lên.
"Chuyện gì? Nói!" Tên đồn trưởng Khương này không có việc gì tuyệt đối sẽ không gọi điện thoại cho anh.
Đầu kia Khương Tự nhẹ nhàng hỏi: "Lão Phó, Sơ Tiện là đàn em của cậu phải không?"
"Ừ." Anh lười biếng đáp một tiếng, hỏi ngược lại một câu: "Sao vậy?"
Khương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phon-chi-chi-trung/2888128/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.