Sơ Tiện nhìn bức ảnh có hơi sững sờ. Trong ảnh, cô mặc áo len màu tím khoai môn cùng với váy xếp tầng màu trắng, trong lòng ôm một bó hoa hồng trắng, đứng yên tĩnh dưới ánh đèn.
Ánh sáng ấm áp từ trên cao chiếu xuống khiến đường nét trên khuôn mặt cô trở nên dịu dàng, làm nổi bật gương mặt tinh xảo, nhỏ nhắn của cô một cách rõ nét.
Cô đứng một mình, đang cúi xuống nhìn bó hồng trắng trong lòng, khóe miệng khẽ mỉm cười, cả người toát lên vẻ yên tĩnh, nhẹ nhàng lại kín đáo.
Cũng không biết là do góc chụp hay là do trình độ chụp ảnh của Phó Chỉ Thực tốt, người trong ảnh thật sự quá đẹp khiến người khác cảm thấy kinh ngạc. Ngay cả Sơ Tiện cũng thoáng hoài nghi người trong bức ảnh đó không phải cô.
Từ trước đến nay, cô tự biết rõ dáng vẻ bên ngoài của mình, cùng lắm chỉ được xem là dễ nhìn, hoàn toàn không liên quan tới cái gọi là đẹp đến chấn động. Thế nên cô hầu như không chụp ảnh, cũng rất ít khi selfie.
Nhưng tấm ảnh mà Phó Chỉ Thực chụp lại đẹp đến mức đánh thẳng vào thị giác của người xem, hoàn toàn không giống cô, mà nhìn kỹ lại người trong ảnh quả thực là cô.
Nhờ ơn của Phó Chỉ Thực, lần đầu tiên Sơ Tiện nhìn thẳng vào vẻ đẹp của mình.
Cô nhớ rất rõ hôm đó là ngày đầu tiên cô đi làm ở Nhân Hòa Đường, sau khi tan làm, Phó Chỉ Thực mời cô ăn cơm. Hai người ăn đồ Hàng Bang ở một nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phon-chi-chi-trung/2863571/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.