Editor: Zittrasua (Wattpad).
Bà cụ Tưởng cứ lặp đi lặp lại nhiều lần để cho qua, sắc mặt Tưởng Kiến Quân không tốt: "Anh cả ở bên kia chưa cho mẹ tiền? Không phải con đã nói mẹ lấy tiền từ chỗ anh cả rồi sao, hắn cũng đã đồng ý rồi, còn chưa kêu hắn gửi tiền về nữa à.”
Từ thành phố H gửi tiền về, cũng không cần đến ba ngày chứ.
"Nó chưa gửi về.”
“Cái gì?” Tưởng Kiến Quân trợn trừng mắt, hắn chờ mong nhất chính là chút tiền mà anh cả gửi về.
“Vậy mẹ gọi điện cho anh nhanh đi.
À còn nữa, nhớ bảo là thêm hai trăm tệ nữa, con có chuyện cần dùng gấp.”
Cuối cùng bà Tưởng vẫn phải móc ra hai trăm tệ đưa cho Tưởng Kiến Quân, phải đưa tiền túi ra, trong lòng bà ta cực kì xót.
Tất cả đều do thằng con cả, không được rồi, nhất định phải thúc giục con cả đưa tiền về nhanh một chút mới được.
Nhưng đợi đến khi bà Tưởng gọi điện đến, lại chỉ nghe được lời cự tuyệt của Tưởng Kiến Quốc.
“Mẹ, mỗi tháng con đã gửi cho mẹ 800 tệ, ở nông thôn như vậy đã đủ dùng rồi.
Con biết mẹ luôn cầm số tiền đó đưa cho em trai, nhưng người con muốn hiếu thuận là mẹ, chứ không phải là nó.
Mẹ không cần phải đưa Kim Bảo tới, con ở bên này cũng không có tiền để mượn cho nó học tiểu học đâu, mẹ và Kiến Quân vẫn nên tự nghĩ biện pháp khác đi.”
Bà cụ Tưởng ban đầu gọi tới để thúc giục tiền căn bản không nghĩ tới đứa con lớn sẽ cự tuyênt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phien-ban-cuc-pham-cua-mau-than-dai-nhan/4076182/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.