Editor: Zittrasua (Wattpad).
"Mày giỏi lắm Tưởng Kiến Quốc, mày đủ lông đủ cánh rồi phải không hả, tao cực khổ vừa làm cha vừa làm mẹ để nuôi hai anh em bọn mày khôn lớn, bây giờ mày biết kiếm tiền rồi, nên mày ghét bỏ mẹ mày có đúng không?
À tao biết rồi, do con ả hồ ly tinh Ân Âm kia dạy hư mày như vậy chứ gì, tao biết ngay con tiện nhân kia không phải thứ tốt lành gì mà.
Mày nên nhân lúc còn sớm để ly hôn với nó đi, bên này nếu có người nào tốt tao giới thiệu cho mày.”
Tưởng Kiến Quốc duỗi tay nhéo ấn đưỡng giữa mày, trầm giọng nói: “Mẹ, mẹ không thể nói Ân Âm như thế, dù gì thì con cũng sẽ không ly hôn với cô ấy.” Hắn cảm thấy Ân Âm là một người phụ nữ tốt, nhưng mẹ hắn vẫn luôn có ác cảm với cô.
“Vậy con cho mẹ tiền đi.
“Tưởng mẫu lại chuyể đề tài lên chuyện tiền bạc.
Tưởng Kiến Quốc trầm mặc.
Đầu kia, bà Tưởng còn đang mắng nhiệt liệt: "Có phải là tao đòi chút tiền gì của mày đâu, tao chỉ muốn mày giúp đỡ em trai mày, vậy mà mày lại từ chối.
Hiếu thuận cha mẹ là việc phải làm, hôm nay tao thấy mày muốn để tao quỳ xuống cầu xin mày mới chịu sao.
Ông nó ơi, ông lên xem mệnh tôi vì sao lại khổ như vậy chứ, cực khổ nuôi hai đứa con thì lại là giống soi mắt trắng*.
Lúc ông đi vì sao không mang tôi đi theo ông luôn đi.”.
ngôn tình hoàn
(*Ý nghĩa đại loại như là Ăn cháo đá bát ấy.)
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phien-ban-cuc-pham-cua-mau-than-dai-nhan/4076180/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.