Editor: Zittrasua (Wattpad).
“Chiêu Đệ, lại đây với mẹ.” Ân Âm vẫy tay gọi cô bé.
Tiểu cô nương bước vào, sốt ruột giải thích cho chính mình: "Mẹ, con không có trộm tiền, con không phải ăn trộm.” Lời của cô bé mang theo vài phần ủy khuất, đôi mắt lại có mấy tia chờ mong, những người khác không tin cô cũng không sao, nhưng cô hy vọng mẹ có thể tin tưởng cô.
Ân Âm đưa tay kéo cô bé vào trong lòng ngực, động tác ôn nhu vuốt ve mái tóc khô héo xơ xác vì thiếu dinh dưỡng của cô nhóc, nói: “Chiêu Đệ, con là con gái của mẹ, mẹ tin con, con không phải kẻ trộm.”
“Thật vậy sao?” Tiểu cô nương mắt lập tức sáng rỡ.
“Thật.”
Ân Âm nghiêng đầu nhìn cô bé, ôn nhu hỏi: "Vậy Chiêu Đệ có thể nói cho mẹ nghe, làm sao mà còn có được số tiền đó không?”
Nhắc tới số tiền, tâm trạng của cô nương nhỏ này tụt dốc rõ ràng, lông mi hơi rũ xuống.
“Không thể nói sao? Nếu Chiêu Đệ thật sự không muốn nói, vậy mẹ cũng sẽ không miễn cưỡng con.” Mỗi người trong lòng đều có một bí mật nho nhỏ, cho dù đang đối mặt với con cái, Ân Âm cũng không muốn đào sâu vấn đề tới cùng.
“Con nhặt chai rỗng đổi lấy ạ.” Tưởng Chiêu Đệ nhỏ giọng nói, cô ngẩng đầu, đôi mắt hạnh bị che phủ bởi một tầng hơi nước, trong giọng nói lộ ra vài phần chờ mong, “Con muốn tích cóp tiền, con muốn học trung học, mẹ ơi, con thích đọc sách.”
Ân Âm cùng Lâm lão sư nháy mắt ngơ ngẩn, bọn họ cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phien-ban-cuc-pham-cua-mau-than-dai-nhan/4076175/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.