– Chu tổng, bây giờ tôi cho bệnh nhân uống thuốc được chưa?
Viên thuốc đã được để sẵn tên khay đựng từ khi nào, ngay cả nước cũng được chuẩn bị sẵn. Chu Đức Tấn chần chừ một lúc nhưng rồi vẫn kiên quyết từ chối không cho Lương Tú Trân uống thuốc.
– Liều lượng thuốc tôi sẽ hỏi lại bác sĩ phụ trách. Cô ra ngoài đi!
– Nhưng thưa Chu tổng, nếu bệnh nhân không uống thuốc đầy đủ sẽ ảnh hưởng đến quá trình hồi phục. Đây là thuốc bác sĩ đã kê sẵn, nếu ngài có điều thắc mắc hoặc nghi ngờ có thể trực tiếp đến gặp bác sĩ.
– Tôi nói không uống là không uống. Việc này tôi sẽ tự chịu trách nhiệm. Ra ngoài!
– Tôi hiểu rồi.
Nữ y tá gật đầu, không ở lại thêm mà trực tiếp rời khỏi phòng bệnh. Chu Đức Tấn quay đầu nhìn theo bóng cô ta khuất dần cho đến khi cánh cửa phòng đóng lại mới yên tâm.
Lương Tú Trân chăm chú quan sát, càng đào sâu hơn càng thấy lạ lẫm. Cô y tá đó vừa mới cãi lại lời Chu Đức Tấn, vậy mà trên gương mặt hắn không biểu lộ một chút tức giận. Không những thế, khi cô ta rời đi còn nhìn theo với ánh mắt đắm đuối.
Chẳng lẽ giữa Chu Đức Tấn và nữ y tá kia có ẩn tình?
Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu bỗng nhiên khiến Lương Tú Trân cảm thấy bức bối. Những lời yêu, câu thề trước kia Chu Đức Tấn dành cho cô đều là giả dối. Ngay cả tình yêu của hắn cũng vậy, bởi không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phia-sau-tan-vo/2553609/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.