– Anh làm gì mà để tay bị thương vậy hả?
Lương Tú Trân lo lắng nhìn vết thương băng bó trên tay Chu Đức Tấn. Hắn cười đáp lại cô.
– Sơ suất bị thương trong lúc là việc thôi. Em đừng lo! Cũng chỉ là vết thương nhỏ thôi mà.
– Băng bó như vậy mà anh nói là vết thương nhỏ? Chu Đức Tấn, anh nghĩ em là trẻ con đấy à?
Chu Đức Tấn không nói thêm lời nào nhẹ nhàng gỡ tay Lương Tú Trân ra khỏi tay mình. Sáng nay lúc làm việc ở công trường không may bị thương. Vết thương khá sâu, chảy máu cũng nhiều nhưng bây giờ đã không còn nghiêm trọng. Trước kia Chu Đức Tấn luôn là người chỉ đạo công việc xây dựng, bây giờ chính tay hắn phải làm những việc của công nhân nên có chút không quen. Đây cũng không phải lần đầu tiên hắn bị thương nhưng lâu dần rồi quen. Chu Đức Tấn không muốn Lương Tú Trân lo lắng nên cố tình lẳng tránh.
Hắn xoa nhẹ đầu cô mấy cái, gắng giọng trấn an.
– Anh không sao. Vào ăn cơm thôi, anh đói lắm rồi!
– Có thật là anh ổn không? Hay là chúng ta đến bệnh viện kiểm tra thử?
– Không cần, vết thương ngoài da thôi mà.
Chu Đức Tấn kéo tay Lương Tú Trân ngồi xuống bàn ăn rồi nhanh chóng gắp thức ăn vào bát cho cô như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lương Tú Trân nhìn qua cũng đủ hiểu Chu Đức Tấn đang cố tình lơ đi việc hắn bị thương ở tay. Mặc dù hắn nói mình ổn nhưng cô lại thấy không ổn chút nào. Chu Đức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phia-sau-tan-vo/2553532/chuong-47.html