Hạng Ngạo Thiên vội bước rời đi.
Giục ngựa giơ roi.
Được rồi hơn mười dặm đường.
Hắn, đột nhiên dừng lại. Hắn tới làm gì? Hắn như thế nào đã quên? Hắn đến là để bảo vệ mẫu tử bọn họ! Bọn họ bên người vẫn còn có nguy hiểm đe dọa.
Bên ngoài, mọi chuyện có vẻ như gió êm sóng lặng, nhưng thực tế, thiên hạ cũng không có thái bình. Hạng Ngạo Thiên ảo não thở dài một tiếng. Tại sao? Hễ là chuyện dính dáng đến Tình nhi, hắn đều chân tay luống cuống?
Chính mình cần phải tỉnh táo, chính mình cần phải bảo vệ gia đình nàng, thân là hoàng đế cần phải bình tĩnh quyết đoán, cần phải có yếu tố của một vị hoàng đế, những thứ này của hắn giờ cũng chạy đi nơi nào mất rồi?
Quay đầu ngựa lại. Trở về trấn nhỏ. Hắn đột nhiên như là nhớ tới cái gì. Không thể như vậy trở về. Hạng Ngạo Thiên biết, như vậy liều lĩnh trở về, hắn cùng Mai Tuyết Tình trong lúc này, tất phải còn có tranh chấp.
Trong trấn nhỏ. Không hề gió êm sóng lặng.
“Nói, Hạng Ngạo Thiên đi nơi nào rồi?” Một nam nhân mặt mày dữ tợn, tính tình điên cuồng, đang uy hiếp Mai Tuyết Tình. Trong tay nam nhân kia đang cầm hai chân hài tử.
Hài tử đầu hướng xuống dưới. Khuôn mặt nhỏ nhắn nghẹn trướng đỏ ửng hẳn lên. Oa oa tiếng khóc lớn vang lên trong không trung, truyền tới những nhà lân cận. Mai Tuyết Tình không biết, Hạng Ngạo Thiên vừa lại cùng người phương nào kết oán thù. Nhưng mà, hắn mới vừa đi, thì có người theo đuổi tới,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617430/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.