Bóng đêm dần dần buông xuống.
Một bảo mã lương câu dừng lại trước sân phía ngoài đông trang.
Có tiếng gõ cửa khe khẽ.
“Tới ngay…” Tiểu Hoa tưởng Hạng Ngạo Thiên lại đến, vội chạy tới mở cửa.
“Ah…” Ngoài dự liệu của Tiểu Hoa.
Trần Nhất Kiếm mặt tươi cười đang đứng ở ngoài cửa. Nụ cười nọ rạng rỡ ấm áp như gió mùa xuân, làm cho người ta cảm giác thật thoải mái. Nhưng mà, khuôn mặt tươi cười rõ ràng đã có chút gầy gò tiều tụy.
Mai Tuyết Tình dẫn đầu đi tới, Ngạo Mai theo ở phía sau. Mai Tuyết Tình thật giật mình, Trần Nhất Kiếm đột nhiên viếng thăm! Mặc dù, vẫn hy vọng, hắn có thể đến giải quyết tình cảm gút mắc giữa hắn cùng với Ngạo Mai, thế nhưng, khi hắn thật sự đứng ở trước mắt, nàng đúng là có vài giây kinh ngạc!
Ngạo Mai thì càng giật mình hơn! Nàng đưa bàn tay nhỏ bé lên che miệng, trong mắt đột nhiên hiện đầy nước mắt.
Cùng Trần Nhất Kiếm đối mặt trong chốc lát, quay người lại, chạy về phòng của mình. Ngã vào giường che mặt mà khóc!
Trần Nhất Kiếm muốn tiến lên kéo Ngạo Mai lại, nhưng bị Mai Tuyết Tình ngăn cản. Tuy rằng không có giữ lại được Ngạo Mai, nhưng mà, trái tim của Trần Nhất Kiếm, sớm đã theo nàng bay mất đi rồi!
Hai người trở lại gian phòng chính ngồi xuống.
Trần Nhất Kiếm đem những chuyện đã xảy ra trong mấy tháng nay ở Nam Trần quốc kể ra hết, như là bằng hữu đang ngồi nói chuyện phiếm thẳng thắng nói hết ra.
Mai Tuyết Tình chỉ lẳng lặng nghe.
Hóa ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617416/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.