“Tỷ tỷ… Cứu ta… Tỷ tỷ...”
Ngạo Mai thì thào nói mớ.
“Hoàng huynh… Hoàng huynh cứu ta...”
Ngạo Mai bàn tay nhỏ bé quơ trong không trung, phảng phất dường như muốn nắm bắt được cái gì.
“Hoàng huynh ở chỗ này… Ngạo Mai đừng sợ, hoàng huynh ngay lúc này ở bên cạnh ngươi...”
Mới vừa bước vào phòng, nghe được Ngạo Mai trong cơn mê kêu gọi, Hạng Ngạo Thiên sải bước tiến lên phía trước, vừa muốn cầm tay nàng.
Liền có một người so với động tác của hắn còn nhanh hơn, sớm đã đem bàn tay nhỏ bé của giai nhân ấp ủ ở trong tay.
Nhìn thấy bộ dáng vô cùng khẩn trương nôn nóng của Trần Nhất Kiếm, Hạng Ngạo Thiên không muống so đó cùng hắn, lui về cước bộ, ngồi vào cái ghế bên cạnh, chờ đợi Ngạo Mai tỉnh lại.
Khai thái y nói Ngạo Mai thương thế cũng không quá nặng.
Một nữ hài tử tay trói gà không chặt có thể có bao tuổi khí lực chứ, huống hồ chi, ngay lúc nàng đâm vào ngực trong nháy mắt, Trần Nhất Kiếm vẫn còn kịp ngăn cản lại một chút.
Tuy rằng không đoạt lại được tiễn đao đoạt được đến, thế nhưng, cũng làm giảm bớt chút lực đâm tới.
Lúc gần đi, thái y còn nói lại, chỉ thêm một lúc lâu sau, Ngạo Mai có thể tỉnh lại.
Vậy mà cũng đã qua cả canh giờ rồi, như thế nào vẫn còn không có chút phản ứng?
“Hoàng huynh… Hoàng huynh...”
Thầm kêu gọi trong cơn mê, phảng phất như hài tử lạc đường tìm không được đường về nhà, đang chờ đợi đại nhân chỉ điểm.
“Ta ở chỗ này…” Trần Nhất Kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617406/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.