Đêm qua mọi chuyện giống như dòng suối tuôn trào hết thảy trong đầu. Hắn đi, không hề lưu lại đôi câu vài lời, vị trí bên người đã trở nên lạnh ngắt từ hồi nào. Trong phòng không còn lưu lại bất cứ dấu vết gì chứng tỏ là hắn đã tới.Phảng phất, giống nhưchưa từng xuất hiện qua.
Trong tay lạnh lạnh, xòe bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt ra, ở trong bàn tay là một miếng ngọc bội trong suốt hình dáng kỳ lạ. Hắn từng nói qua cái gì? Nói gì có việc xảy ra cầm thứ này là được? Hắn cho rằng hắn là ai vậy, hắn là hoàng đế sao? Tên nam nhân này thật tự cho hắn là đúng sao!
Ngạo Mai đem miếng ngọc bội cất dấu đi, khẽ thở dài nhẹ nhõm. Đi cũng tốt. Khỏi phải khiến cho nàng cả ngày sống trong tâm trạng lo lắng đề phòng, gạt tỷ tỷ, gạt Liên nhi, bản thân nàng cũng đã sớm trở thành một kẻ đại lừa gạt rồi.
Thế nhưng, hắn đi, cũng nên nói với nàng một tiếng chứ! Như thế nào có thể cứ như vậy lặng lẽ rời đi rồi!
Rửa mặt xong, ăn qua loa điểm tâm, vội vàng đến tiền viện, trợ giúp trông coi việc buôn bán. Vừa đưa mắt nhìn Liên nhi đã phát hiện thấy có vấn đề rồi, thừa dịp lúc trong cửa hàng không có ai, Liên nhi tiến tới tiếp cận, hỏi thăm Ngạo Mai lúc này đang ngồi xem qua các trương mục.
“Aaa, nhị chưởng quỹ, trên cổ ngài như thế nào lại ứ đọng nhiều vết bầm xanh như vậy?“
Một câu nói, làm cho ánh mắt mọi người đều tập trung trên người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617374/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.