Hạng Ngạo Thiên nói đúng, cứu được một lần, không nhất định có thể cứu lần thứ hai.
Hắn đã nói một câu rất chân thật, đây là thế giới người vật đều phải đấu tranh sinh tồn, cũng giống như cửa tiệm của nàng, khi nàng mở ra cửa tiệm buôn bán, làm ăn buôn bán tốt sẽ còn tồn tại, nhưng nếu cửa tiệm làm ăn buôn bán không được tốt, ế ẩm thê lương, khách hàng rất ít không có mấy, sẽ nhanh chóng tàn lụi.
Đấy là sinh tồn!
Đấy là nhân sinh!
Tinh tế quan sát qua gian phòng một lượt, Mai Tuyết Tình tiến về phía long ỷ của Hạng Ngạo Thiên ngồi xuống.
Một tiếng thở dài vang lên!
Cảnh còn người mất rồi!
Trong lòng Mai Tuyết Tình dâng lên cảm giá ủ rũ!
Xuân vây thu thiếu hạ ngủ gật, có lẽ là do trời mùa thu, nàng gần đây luôn không có tinh thần, lúc nào cũng mỏi mệt, buồn ngủ!
Dạo gần đây phải xử lý mọi chuyện lớn nhỏ trong cửa tiệm thật sự làm nàng quá mệt mỏi rồi, không phải thân thể mệt, mà chính là tinh thần thể lực mệt.
Mai Tuyết Tình ngáp một hơi dài, hai mắt nhắm hờ lại, ngã người lên long ỷ chờ đợi Hạng Ngạo Thiên trở về.
oOOoOOoOOo
Vừa lâm triều xong Hạng Ngạo Thiên lập tức thẳng đến Ngự thư phòng.
Hàn Thanh đi ở bên cạnh, hướng về phía hoàng đế báo cáo sự việc.
“Người xâm nhập vào hoàng cung đêm kia, điều tra thế nào rồi? Có chút manh mối gì chưa?“
“Dạ hồi Hoàng thượng, bây giờ còn chưa tra ra được, chỉ có thể khẳng định đó là một nam nhân hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617371/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.