Ánh nắng ban mai tươi sáng, Hạng Ngạo Thiên cùng Mai Tuyết Tình từ biệt sư phụ.
“Sư phụ…” Hạng Ngạo Thiên hai gối quỳ xuống đất, hướng về sư phụ dập đầu hai cái.
“Đứng lên…“Sư phụ nâng Hạng Ngạo Thiên dậy, “Khách đến rồi rời đi phải lấy lòng bình thãn mà nghênh tống vậy, nếu một lòng câu nệ lễ tiết, than ôi dễ rơi vào bể khổ triền miên!” (okipanda: sư phụ này nói chuyện quá cao siêu, khó hiểu????)
“Sư phụ…“
Hạng Ngạo Thiên có chút miễn cưỡng.
“Thiên nhi, phải nhớ kỹ, nơi nào gió nghiêng mưa siết, muốn đứng vững phải thật bình tĩnh; nơi nào cây cỏ hoa lá càng tươi đẹp, muốn đến được mắt phải ngước lên cao; nơi nào địa thế càng hiểm trỡ, đường lộ càng nguy hiểm, muốn quay về kịp lúc phải đi từ sáng sớm!”
Sư phụ dặn dò chu đáo, phảng phất như một vị phụ thân hiền lành đang tống biệt hài tử đi xa.
“Đồ nhi ghi nhớ trong lòng!“
Hạng Ngạo Thiên lả chả rơi lệ.
Mai Tuyết Tình nhìn thấy cảnh như vậy càng thêm đau lòng không nhịn được, sớm đã lệ rơi đầy mặt rồi.
Vỗ vỗ vào vai Hạng Ngạo Thiên, sư phụ nói, “Kinh thành cách nơi này cũng không phải xa lắm, huống chi, bây giờ có bạch điêu đi theo các ngươi, có chuyện gì, để cho nó truyền tin cho sư phụ nhé!“
“Dạ vâng, sư phụ!“
Hạng Ngạo Thiên cố ý nói sang chuyện khác, “Sư phụ, ngài nói có lạ không, bạch điều này vừa nhìn thấy Tình nhi thì đã thích nàng rồi, ta còn có chút đố kỵ nữa là!“
Bầu không khí ly biệt tràn đầy thương cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617364/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.