Trước khi trời sụp tối, bọn họ quả nhiên tới được đỉnh núi.
Vén vạt áo nhẹ nhàng xuống ngựa, Hạng Ngạo Thiên dẫn Mai Tuyết Tình vào phòng đến trước sư phụ ân cần thăm hỏi.
Một vị lão nhân già nhưng trông vẫn còn rất tráng kiện, mặc dù tóc, lông mi, chòm râu cũng đều đã trắng như tuyết, nhưng sắc mặt lại rất tốt, ấn đường no đủ mặt mày hồng hào, bộ dáng phi phàm, tiên phong đạo cốt.
Mai Tuyết Tình chỉ vừa nhìn thấy mặt, thì lập tức thích vị lão nhân này. Dáng dấp lão nhân này thật có nét giống như bức tranh thọ tinh lão, hay phảng phất như là ông già noel, dung mạo hân hoan, dáng vẻ vui mừng hớn hở.
Thật không đơn giản, đúng là thế ngoại cao nhân! Lão nhân này thật đúng là một thế ngoại cao nhân, lão trên hiểu thiên văn dưới biết địa lý, lại còn ẩn sâu một thân công phu tuyệt thế. Hạng Ngạo Thiên lúc năm tuổi, bởi vì cơ duyên xảo hợp, may mắn trở thành đồ đệ của lão.
Sau khi bái kiến sư phụ, dùng xong bữa tối, Hạng Ngạo Thiên an bài chỗ cho Mai Tuyết Tình ngủ xong.
Một lần nữa quay trở lại phòng sư phụ, Hạng Ngạo Thiên lập tức quỳ xuống.
“Sư phụ…” Thanh âm nghẹn ngào.
“Đứng lên đi! Bởi vì cô nương kia sao?“
Sư phụ ôn hòa hỏi.
“Sư phụ, người đã nhìn ra?“
Hạng Ngạo Thiên ngước lên hai mắt đẫm lệ.
“Cô nương ta không phải Ngạo Tuyết, cho nên ngươi rất khổ sở, không biết phải đối đãi như thế nào, có đúng không?“
Sư phụ nâng Hạng Ngạo Thiên dậy, “Hài nhi, vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617362/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.