Mai Tuyết Tình đứng mé ngoài tường của một cửa hàng, không đếm xỉa đến đám người rộn ràng nhốn nháo qua lại.
“Tráng nhi…”
Một tiếng mệt mỏi thế nhưng thanh âm lại tràn ngập tình cảm truyền đến tai Mai Tuyết Tình: “Đi thôi, giá mà lúc này mẫu thân có tiền… mẫu thân cũng mua một đồ chơi hình nhân bằng đường cho con!”
Mai Tuyết Tình tìm kiếm nơi phát ra thanh âm kia.
Chỗ góc tường một thiếu phụ chừng ba mươi tuổi đang ngồi, mặc dù quần áo tả tơi, nhưng lại không che dấu được khuôn mặt thanh tú.
Chỉ bất quá, Mai Tuyết Tình phát hiện sắc mặt của nàng có chút ửng hồng.
Có phải bị bệnh hay không?
Mai Tuyết Tình bất động thanh sắc tiếp tục lắng nghe.
“Mẫu thân… Con không cần… Tráng nhi vốn là nam tử hán rồi… Nam tử hán không chơi những thứ kia…”
Tiểu nam hài tên gọi Tráng nhi quay mặt về phía mẫu thân lắc lắc cánh tay gầy yếu, nói : “Giữ lại tiền, tìm đại phu trị bệnh cho mẫu thân…”
Thấy trong mắt mẫu thân hiện lên vẻ áy náy, Tráng nhi vội vàng giải thích: “Chữa hết bệnh của m ẫu thân… Chúng ta có thể đi tìm cha rồi… Tìm được cha rồi, chúng ta sẽ bảo cha cho chúng ta tiền, mua thật nhiều thật nhiều đồ chơi hình nhân bằng đường …”
Mai Tuyết Tình nghe ra một ít manh mối, thì ra là hai mẹ con đi tìm cha của cậu bé, lưu lạc ở đây.
Nhìn sắc mặt ửng hồng của thiếu phụ kia, hẳn là bệnh không nhẹ, nếu không, có tiền tại sao không đi tìm đại phu, phỏng chừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617342/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.