Mai Tuyết Tình mặc dù nhắm chặt hai mắt, nhưng, nàng không ngừng tự nhắc nhở chính mình:
Ngàn vạn lần không thể bất tỉnh, không được chết!
Nàng còn muốn sống sót!
Cổ đại này, nếu như nói, còn có cái gì lưu luyến, cũng chỉ là vài người cung nữ thôi!
Các nàng mới thật sự chân thành quan tâm đến mình!
Lúc này đây, nàng không được phép nhìn sai nữa!
Nghĩ đến nàng Mai Tuyết Tình, lúc còn tại chức không hề để cấp trên vào trong mắt, coi sếp như là một con ngựa già.
Nhưng lại hết lần này tới lần khác ở nơi này lại bị một tên Hạng Ngạo Thiên đùa bỡn, thật đúng là mã thất tiền đề!(mã thất tiền đề: ngựa mất móng trước – ý nói vô tình phạm phải sai lầm)
Hai mắt nhắm chặt, nhưng lại không ngăn cản được nước mắt chầm chậm rơi xuống…
Nàng tự nhủ với chính mình, nước mắt này là bởi vì vi đau đớn mới chảy ra!
Không phải bởi vì Hạng Ngạo Thiên!
Không phải!
Quyết không phải là bởi vì Hạng Ngạo Thiên mà rơi lệ!
“Muội muội, nhất định phải kiên trì… Không được ngủ… Muội muội…”
Hạng Ngạo Thiên tâm tình rối bời, cũng không có cách nào che dấu.
“Muội muội… Ngày mai, chúng ta sẽ xuất cung… Muội nghĩ xem muốn đi nơi nào… Ca ca không bao giờ ngăn cấm muội nữa!”
“Thật sao?”
Mai Tuyết Tình thanh âm yếu ớt không còn chút sức lực, nhẹ nhàng như làn gió truyền tới tai Hạng Ngạo Thiên.
“Phải… Chỉ cần muội vui vẻ là tốt rồi…” Hạng Ngạo Thiên nghe thấy thanh âm yếu ớt của Mai Tuyết Tình, trong lòng dấy lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617340/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.