Khai thái y xem xét thương thế, không ngừng lắc đầu, thở dài nói “Sao lại thành như vậy!”
“Thái y, không có vấn đề gì nghiêm trọng chứ!” Thấy lão thái y không ngừng lắc đầu, Mai Tuyết Tình tinh thần hơi bất an, “Sau này, không ảnh hưởng đến việc đi lại ?”
Khai thái y vừa rửa sạch vết thương vừa nói với nàng, “Công chúa, sẽ không ảnh hưởng việc đi lại, chỉ là, sau này sẽ để lại một vết sẹo lớn vốn là không còn cách nào tránh được rồi!”
“Cái gì, ta sau này sẽ không có thể…” Mai Tuyết Tình thiếu chút nữa buộc miệng thốt ra, “Ta đây sau này sẽ không mặc được váy ngắn rồi!” Sau đó nghĩ lại, ở nơi cổ đại này, cũng không cần phải mặc trang phục quá lộ liễu, nàng đem nửa câu nói sau nè xuống.
Khai thái y một vừa băng bó vết thương vừa dặn dò: “Công chúa, trong vòng ba ngày hết sức cẩn thận không nên xuống đất đi lại, để tránh vết thương bong ra, lão thần sẽ mỗi ngày tới chăm sóc vết thương cho người.”
Mai Tuyết Tình có chút buồn bực, ở trong cung này vốn đã không có sự sống, không khí trầm lắng buồn tẻ đến chết, giờ lại như thế này, ngay cả quyền lợi được đi lại cũng bị tước đoạt, tâm trạng buồn bực không thể tả.
Thái y sau khi lui ra, Hạng Ngạo Thiên đỡ Mai Tuyết Tình nằm xuống.
“Muội muội, hoàng huynh xin lỗi ngươi, làm cho ngươi chịu khổ rồi!” Hạng Ngạo Thiên tràn đầy áy náy.
“Ca…, ngươi hôm nay như thế nào vậy, cứ do dự, ta đã nói rồi, chuyện này không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617316/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.