Từ sau khi biết bên trong Ngự thư phòng yên tĩnh có đủ các loại sách, Mai Tuyết Tình thường xuyên đến.
Hạng Ngạo Thiên cũng đặc biệt cho phép nàng có thể tùy tiện ra v ào Ngự thư phòng. Mai Tuyết Tình tất nhiên là trong lòng rất sung sướng, ở nơi này, một triều đại xa lạ, chỉ có sách mới có thể an ủi sự cô đơn tịch mịch, khiến cho tâm trạng nàng thoải mái không tưởng nhớ đến cha mẹ.
Hôm đó, Hạng Ngạo Thiên đang ở trong Ngự thư phòng phê duyệt tấu chương, Mai Tuyết Tình nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Từ ngày biết Hạng Ngạo Thiên tới nay, đây là lần đầu tiên Mai Tuyết Tình nhìn thấy trạng thái toàn tâm toàn ý tập trung vào việc chính sự của hắn.
Mắt chăm chú ngó xuống, tay cầm bút lông, phê duyệt từng cái từng cái một các tấu chương trên án thư, rà xoát từng chút một, viết viết dừng dừng, thể hiện nét uy nghiêm của một vị hoàng đế. Nếu như nói, trước kia Mai Tuyết Tình chỉ mới biết đến một mặt tốt của hắn là đối với người thân ôn nhu chăm sóc, thì hôm nay, nàng biết thêm một mặt khác, hắn với thân phận là đế vương thận trọng nghiêm túc chăm lo chính sự.
Gã nam nhân này, rốt cuộc tóm lại còn có bao nhiêu diện mạo chưa bày ra đây? Mai Tuyết Tình bị hấp dẫn bởi dáng vẻ nhập tâm làm việc của Hạng Ngạo Thiên, đứng ở nơi đó suy nghĩ miên man.
“Đứng ở cửa lâu như vậy, không cảm thấy mệt sao?” Hạng Ngạo Thiên cũng không ngẩng đầu lên, chỉ bằng vào thính giác,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617314/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.