Thăng Mộ Tuyết vừa đánh đàn vừa khe cười trêu chọc.
Thấy hắn khí định thần nhàn như thế, Khấu Ngọc đang hoảng sợ bất an cũng có chỗ để dựa vào, cường ép chính mình, để thần thái trấn định lại.
Đúng lúc này, đại lượng nhân mã xông đến.
Một đám nhân viên ánh mắt quét loạn tứ xứ, chuẩn bị thừa cơ cướp giật đột nhiên nhìn thấy khí độ phu phụ Thăng Mộ Tuyết thong dong như thế, bộ dạng rõ ràng rất tự tin, ngược lại không dám trực tiếp làm loạn, quát một tiếng:
- Phải bọn họ hay không?
Một tên phụ nhân sợ hãi rụt rè từ mặt sau đám người đi ra, chỉ chỉ Thăng Mộ Tuyết cùng Khấu Ngọc:
- Bọn họ chính là con rễ cùng con gái Khấu Lăng Hư.
Tôn Dung lành lạnh nhìn phụ nhân kia, đây là hạ nhân Thăng phủ, mới không lâu trước đây vừa cầm xua tán phí rời đi.
Từ trong đối thoại giữa song phương liền có thể nghe ra, nhóm nhân mã này căn bản không nhận thức Thăng Mộ Tuyết cùng Khấu Ngọc, khẳng định không phải người trong phiến tinh vực này, tám chín phần mười là được phụ nhân cử báo mà đến.
Tiếng đàn im bặt mà dừng, Thăng Mộ Tuyết rất ưu nhã thu hai tay vao tay áo, coi chừng chủ tướng, có vẻ hứng thú mỉm cười hỏi:
- Người là nhân mã của bộ nào?
Chủ tướng cười lạnh nói:
- Nhân mã thanh tiễu cua Nam quân, lập tức khoanh tay chịu trói, có lẽ còn có con đường sống.
Sự trấn định của đối phương khiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-thien/2420147/chuong-3827.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.