Lương thần mỹ cảnh, giai kỳ như mộng, uyên ương như thần tiên, dưới chăn gấm, Vũ Văn Như Mông khuôn mặt kiều mỹ tu hồng sau cơn mây mưa, trần truồng ỷ ôi trong vòng tay ôm ấp của Miêu Nghị, hai người nhẹ giọng tâm sự.
Sau chút lúng túng ban đầu, Miêu Nghị mới nhắc tới chính sự:
- Như Mộng, trong nhà bên kia vẫn tốt chư?
Vũ Văn Như Mộng ứng một tiện, không tốt cũng không tiện nói ra, nàng biết chính mình còn chưa có tư cách tùy tiện đề ra yêu cầu, ôn nhu nói:
- Trong nhà nhờ thiếp thân chuyển lời hỏi thăm vương gia, chỉ là thiếp thân một mực không có cơ hội được gặp ngài.
Miêu Nghị vỗ về eo lưng mềm mại của nàng, thở dài một tiếng, nói:
- Đều là sơ suất của bản vương, thật sự là gần đây chuyện phiền lòng rất nhiều, mặt dưới luôn có kẻ không an phận làm ầm ĩ, như vậy đi, ngươi cùng cha ngươi nói một tiếng, để hắn tìm thời điểm thích hợp dẫn mẹ ngươi cùng tới gặp bản Vương. Ừ, nhớ chuyển cáo nguyên lời này!
Hắn tin Vũ Văn Xuyên không ngốc, hẳn sẽ biết “thời điểm thích hợp” mà hắn nói là lúc nào, phiền toái còn không giải quyết chắc Vũ Văn xuyên cũng không có gan tới gặp hắn.
- Ừ! Thiếp thần ghi lại.
Vũ Văn Như Mộng khôn khéo đáp lời, một ít tính cách nên có tại lúc này cũng hóa làm nhu thuận.
- Sau này nếu muốn gặp bản vương, mà phía Vương Phi có gì không tiện, ngươi có thể trực tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-thien/2419798/chuong-3655.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.