Nhất là Mộ Dung Tinh Hoa, nhìn Miêu Nghị không kiêu ngạo cũng không tự ti trò chuyện với Đông Phương Liệt, trong lòng lại cảm khái vạn phần. Chỉ chớp mắt hắn đã thành một phương chư hầu rồi, còn tự bản thân mình năm đó cậy dựa vào Tào Vạn Tường từ Đô Thống giờ biến thành phó Đô Thống. Còn vị này lại từ một vị thiên tướng của Thiên Nhai biến thành Đô Thống, chỉ sợ người năm đó không ai không nghĩ tới a!
Mà từ khi Miêu Nghị khuấy động gió mây trên thọ yến của Hạ Hầu Thiên Ông biến hóa mãi cho tới hôm nay, Mộ Dung Tinh Hoa ở bên này lại nhìn thấy hết ở trong mắt. Bản lãnh phiên vân phúc vũ như vậy thử hỏi thiên hạ người ở cấp bậc của Ngưu Hữu Đức còn có ai có thể làm được? Nàng tự nhận mình không có bản lãnh này, quả thực xem thấy mà cảm thán.
Vào lúc nàng tới tìm nơi nương tựa ở chỗ Miêu Nghị, còn cho là mình là đã mang than tới sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, còn tưởng rằng người ta đang lạc phách khó có thể ngóc đầu trở lên được. Ai ngờ cục diện khó khăn như vậy người ta nghiêng người liền thoát khỏi khốn cục, còn nâng cao một bước nữa, người ta trong lòng sớm có gò khe (nắm chắc) rồi! Nàng ngẫm lại lúc trước ý nghĩ của mình khi đến tìm nơi nương tựa, cũng cảm thấy thật buồn cười, người ta căn bản cũng không cần bản thân mình đến tự cho là tặng than sưởi ấm trong ngày gió tuyết lạnh giá đâu.
Nam nhân ưu tú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-thien/2418224/chuong-2889.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.