Bàn tay bị chặt đứt lập tức nhảy lên.
Lâm Dữu nhanh tay lẹ mắt nhào về phía trước, dùng đầu gối ấn mạnh vào lòng bàn tay này, đồng thời ấn luôn cả mấy ngón tay xuống đất.
Nhưng nó vẫn không từ bỏ đấu tranh.
Không những vậy, tiếng đập còn càng lúc càng mạnh hơn, Lâm Dữu gần như đè trọng lượng cả người lên, mà suýt nữa bị lật nhào.
Như vậy không được.
Lâm Dữu nghĩ.
Không thể chọc giận nó.
Thứ nó thích nhất là ----
"Tao có thể cho mày rất nhiều thứ lấp lánh!" Cô buột miệng.
Bàn tay bị chặt đứt:.....
Đi đôi với sự rung động dữ dội, nó lặng lẽ im bặt.
Đi đúng hướng rồi!
Lâm Dữu lập tức thừa thắng xông lên.
"Cái gì cũng có." Cô vừa cố nhớ xem tên quạ đen này thích gì, vừa thuyết phục nó, "Không chỉ đồng xu mà còn có bi thủy tinh, mảnh kim loại, thậm chí là châu báu, chỉ có mày không nghĩ tới chứ không có chuyện mày không lấy được."
Cô trịnh trọng tiếp tục nói dối: "Tao thấy mày hiền lành nên mới cho mày đãi ngộ đấy nhé, người bình thường ---- ý tao là tay bình thường, tao chưa từng hứa hẹn gì đâu."
Bàn tay khẽ run lên.
Rõ ràng, nó đã động tâm một cách đáng xấu hổ, đang cố gắng đấu tranh với chút lý trí còn sót lại ---- trong trường hợp một bàn tay có "lý trí" nhé.
Lâm Dữu: "Động tâm không bằng hành động, qua thôn này sẽ không còn cửa hàng nữa*."
*Qua thôn này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nhan-loai-thay-toi-deu-phat-so/2954361/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.