Nhưng nàng mới đi được hai bước thì cổ tay đã bị người nào đó bắt lấy, lực này rất mạnh nàng không thể giằng ra được, nàng lập tức quay người, cánh tay còn lại không bị giữ liền nắm thành quyền đấm vào ngực đối phương.
Những người khác bị hành động của nàng dọa cho sợ đến ngây người.
“Hoàng thượng mà ngươi cũng dám đánh”
Người vừa làm đổ bàn cờ đuổi theo nắm lấy cổ tay nàng không ai khác chính là tân đế.
Tiểu Man căn bản cũng mặc kệ có là ai, nàng lại tiếp tục nhìn về phương hướng người vừa thốt ra câu kia, lại vẫn là nữ tử vừa nãy đang vừa sợ vừa nhìn nàng, chỉ là đầu mày cuối mắt vẫn treo vẻ tự đắc vênh váo như cũ.
Tiểu Man giống như tiểu hổ không sợ chết trừng mắt hết nhìn tân đế rồi lại trừng mắt nhìn nữ nhân kia.
Tròng mắt tân đế lại sáng rực, lồng ngực kịch liệt phập phồng, rõ ràng là đang rất kích động, đó là bộ dáng mà mọi người chưa từng thấy ở hắn.
Bộ dáng như đang mừng như điên lại không dám tin vào mắt mình.
Lang Lâm Linh, Đông Ngưng cũng ngây người không chút phản ứng, Trầm Thanh Linh trong lòng nổi lên cảm giác khác thường, tim đập nhanh, lại càng nhiều người chứng kiến mà thầm nghĩ Tiểu Man thật không biết tốt xấu, lần này tự hại mình thì thôi lại còn gây họa cho cả Hạ vương phủ. Kiều Mi bước đến đứng cạnh nữ tử kiêu ngạo kia, ngón tay chỉ vào chúng cấm quân thị vệ đứng gần đó: “Các ngươi còn đứng đó làm gì, mau bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684937/quyen-2-chuong-433.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.