Nửa canh giờ trôi qua, trừ bỏ những người biết rõ nội tình ngày đó ra, còn chúng thần đã bắt đầu thấy sốt ruột, Lang tướng quân thoáng nhìn Trữ vương, Trữ vương lại liếc nhìn Mạc Tồn Phong và Phương Minh đang đứng trái phải hai bên người Tân đế, hai người lại nhìn nhau, Phương Minh đang muốn tiến lên mở lời thì đúng lúc lão Thiết dắt theo một người tiến vào đại điện.
Phần lớn chúng quan không nhận ra người đi theo lão Thiết là ai, nhưng vẫn có một số người nhớ được, người này chính là nam tử đã xuất hiện ở bãi săn, khi đó thái tử phi đột ngột mất tích, sau được nam tử này đưa về.
Mọi người kinh ngạc không hiểu vì sao tân đế lại triệu kiến nam tử kia vào lúc này, lại nghe tân đế lạnh nhạt nói: “Nhiều năm không gặp, tiên sinh vẫn khỏe?”
Người đó không ai khác chính là Lữ Tống.
Lữ Tống nhìn ra vẻ nguy hiểm trong mắt hắn, thâm tâm có hơi giật mình, miễm cưỡng cười: “Hoàng thượng bận nhiều việc cho nên nhớ nhầm, chúng ta bất quá chỉ mấy tháng chưa gặp lại mà thôi”
Tân đế bật cười nhẹ: “Tiên sinh đương nhiên biết ta đang lấy thân phận gì để nói chuyện với tiên sinh”
Lữ Tống đương nhiên là biết, chẳng qua là đang giả điếc.
Hiện giờ người này không hẳn là Phi Thiên, cũng không phải là Thượng Quan Kinh Hồng, mà là Phi Thiên mang theo kí ức lẫn tính tình của tân quân Thượng Quan Kinh Hồng, một con người đáng sợ__sẵn sàng hỏa thiêu trăm dặm nhai cốc chỉ để hắn phải xuất hiện.
Hắn biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684932/quyen-2-chuong-428.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.