Trên đường nhìn thấy có một vài thiếu niên ăn mặc rách rưới, tinh thần lại có vẻ phấn chấn đi ngang qua, Tiểu Man thấy mấy đứa nhỏ này không mặc quân phục thì lấy làm lạ, mới hỏi Hạ tổng quản, nói mấy đứa bé này hình như là người trong thành, sao lại vào doanh trại?
Hạ Tổng quản khẽ thở dài rồi đáp: “Đến xin đầu quân, cốt cũng để có cái ăn cái mặc”
Tiểu Man hơi giật mình, nhận ra bản thân suốt ngày ở trong doanh trại nên không rõ tình hình người dân bên ngoài thế nào, nhưng trong tiềm thức mơ hồ cảm thấy mình cũng có hiểu biết khá nhiều về chiến tranh, mà giờ lại như ếch ngồi đáy giếng…Hiện chiến tranh vẫn chưa lan đến một số thành nên cuộc sống ở đó vẫn diễn ra bình thường, nhưng một số thành đang bị ảnh hưởng bởi chiến tranh như nơi đây thì khác. Trận chiến này nên kết thúc càng sớm càng tốt, nếu không một khi nó lan rộng thì người chịu khổ chính là dân chúng, sẽ có biết bao nhiêu người chịu cảnh nhà tan cửa nát…
“Tiểu Man”
Có ai đó nghiêm giọng gọi nàng, Tiểu Man đang thất thần liền sực tỉnh, thấy Thượng Quan Kinh Thông cau mày nhìn nàng. Hắn để cánh tay trần, đường nét cơ thể cường tráng lộ ra, cả người ướt đẫm mồ hôi sôi sục nhiệt huyết, nàng cười ra vẻ tán thưởng, lại thè lưỡi tỏ vẻ biết lỗi, phỏng chừng hắn đã gọi nàng từ nãy giờ nhưng mãi thất thần nên nàng không nghe thấy. Lúc đầu đã định bảo Hạ tổng quản đi báo hắn một tiếng, bởi chỗ này là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684926/quyen-2-chuong-422.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.