Thượng Quan Kinh Hạo không đáp, nhớ lại chuyện mấy ngày trước.
Nguyên lai là Thượng Quan Kinh Hồng đã đưa Mỹ Nhân vào cung gặp Vinh Thụy hoàng đế, sơ hở mà hắn vạch ra vốn đã không còn là sơ hở nữa.
Nhớ lại ánh mắt rét lạnh kinh người của hoàng đế quả thật có khiến hắn hơi khiếp sợ, phải mất tự chủ hỏi hoàng đế có phải hoàng đế đã có ý muốn sửa lập thái tử hay không?
Hoàng đế bỗng nhiên bật cười, mất một lúc mới nói, ngươi mang trong lòng dã tâm tranh quyền, ngươi coi phụ thân lẫn huynh đệ ngươi là cái gì? Nếu trẫm có muốn sửa lập thì cũng là do ngươi bức!
Hắn biết hoàng đế vẫn còn đang do dự, nhưng đã nghiêng về phía Thượng Quan Kinh Hồng một chút. Điều đó càng lúc càng bộc lộ rõ rệt.
Đêm đó hắn đã nằm mộng, một thân mồ hôi lạnh bật dậy thét lớn “Bản tôn chính vì quyền mà như vậy thì sao”, kinh hãi nhìn sắc trời tờ mờ sáng chớp quang nhá lên bên ngoài.
Ngàn năm nhất mộng.
Nhưng hắn biết mộng kia là thật.
__Giữa biển mây trùng điệp, cột lửa sắc vàng chói mắt bao quanh đại điện, cho dù hắn không có mặt ở đó, nhưng cũng cảm thấy da thịt như bị lửa thiêu đốt.
“Vì sao ngươi ở đây? Ta hiểu rồi, là vì những điển tịch kia của hắn có đúng không, vì ngươi biết ngươi không thể thắng được hắn cho nên mới……….Hắn là đệ đệ của ngươi, vì sao ngươi nhẫn tâm như vậy……….?”
“Ngươi có theo ta hay không?”
“Không”
“Nếu đã không theo, vậy ngươi chịu chết đi”
Móng vuốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684873/quyen-2-chuong-369.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.