Yêu một người chân chính là một loại cảm giác, vĩnh viễn không hề có lý do.
Nàng nói với hắn như vậy, Thượng Quan Kinh Hồng nghe xong cơ hồ sững ra, sau đó bật cười bảo nàng đi ngủ, nàng ngược lại không buồn ngủ nữa mới nhớ tới vấn đề lúc trước chưa kịp hỏi hắn.
“Ta nghe nói trong cung có kì vật trời giáng, chàng có đến xem không, là vật gì vậy?”
Thượng Quan Kinh Hồng lại ấn đầu nàng lên đùi mình, khẽ mắng: “Giáng cái gì mà giáng, nói chuyện hoang đường, chẳng qua là đất ngay dưới gốc đại thụ trong Ngự hoa viên bị nước mưa rửa trôi, mấy cung nhân mới phát hiện ở đó trồi lên mấy món đồ lạ lạ mà thôi”
“Ồ, là cái gì vậy?”
Thượng Quan Kinh Hồng lại bật cười, xoa đầu nàng: “Còn không chịu ngủ đi, ta cũng chỉ là nghe nói, nếu nàng tò mò đến thế thì để mai ta thượng triều sẽ hỏi thử”
Vừa dứt lời lại thấy hai mắt Kiều Sở phát sáng như bóng đèn, hắn càng thêm buồn cười, cảm thấy mình cũng thật nhiều chuyện, bộ chê chuyện của hắn và nàng còn chưa đủ nhiều hay sao, nhưng thấy nàng hưng phấn như vậy hắn cũng thấy vui.
Hắn cầm công văn lên, liếc mắt lại thấy Kiều Sở vẫn tròn mắt theo dõi mình, bèn thở dài: “Phu nhân, lại chuyện gì nữa đây, để nàng ở lại quả nhiên là sai lầm”
“Vậy ta về…..”
Kiều Sở giả bộ nhỏm người dậy, Thượng Quan Kinh Hồng lập tức túm lấy eo giữ chặt nàng: “Nói!”
Kiều Sở vòng tay ôm lấy eo hắn, tham lam hít vào mùi hương thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684869/quyen-2-chuong-365.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.