Lúc vào chỉ cắm cúi vội vã đi cho nên không để ý, còn hiện tại khi chậm rãi bước dọc theo sân nàng mới phát hiện trong sân viện có mọc cái cây ra quả giống như loại quả mơ chua.
Mới đầu hạ nên trái vẫn còn nhỏ, nhưng nhìn thèm kinh khủng.
Nàng quay người ôm bụng, cố gắng xoa dịu cảm giác thèm thuồng khó chịu, trong lòng rầu rĩ, đột nhiên bụng bị bàn tay ai đó ôm lấy, cả người rơi vào một vòng ôm ấm áp, giọng trầm trầm vang lên sau lưng: “Thấy khó chịu ở đâu?”
Cổ tay bị người đó nắm lấy, trong lời nói bộc lộ rõ sự căng thẳng.
Khóe miệng Kiều Sở hơi cong lên, chỉ một câu ta nhớ chàng, ván này nàng đổ thắng rồi.
Hắn để ý, hắn thực sự để ý!
Nàng chậm chạp xoay người, quả nhiên nhìn thấy Thượng Quan Kinh Hồng ánh mắt âm trầm đang khẩn trương nhìn nàng.
Nàng chỉ chỉ mấy cái quả trên cây: “Ta không mang theo mứt quả, nhìn cái này lại muốn ăn”
Nói xong lại còn cố ý chép miệng một cái: “Rất rất muốn ăn”
Thượng Quan Kinh Hồng hung hăng trừng nàng một cái, nhún chân nhảy lên, thân hình cao lớn với tay tóm được một cành có quả kéo xuống.
Sai dịch trong viện thấy thế đều trợn mắt há mồm, không thể tưởng được đường đường một thân vương quyền cao chức trọng lại đi làm cái loại việc này.
Kiều Sở chìa tay ra, Thượng Quan Kinh đét vào tay nàng một cái, xong cầm tay nàng kéo đi.
“Bát gia, hình trách kia nên xử thế nào bây giờ ạ…..”
Chếch chếch sau lưng có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684867/quyen-2-chuong-363.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.