Thấy vẻ mặt Kiều Sở đã trắng bệch, Bội Lan vừa lo lắng vừa phẫn nộ, vừa định mở miệng thì cánh tay đã bị trượng phu giữ chặt, nghe Trữ vương khẽ nói: “Muội ấy lẫn tiểu Yêu đều có thể nhẫn nhịn được, chẳng lẽ nàng lại không”
Bội Lan ngẩn người, nhìn Tần Đông Ngưng, quả nhiên thấy muội ấy vẫn chỉ cúi đầu im lặng, rũ mi nhìn mặt đất.
Nàng cắn răng, quay đầu đi.
“Được”, Kiều Sở vẫn cười, đón nhận ánh mắt của nàng: “Kiều Sở sẽ làm theo như lời tỷ tỷ dạy bảo, nếu Thất tẩu không vội, vậy Kiều Sở xin được phép chờ đến khi nào hoàng thượng tới, báo lại cho hoàng thượng việc này, khi đó, hoàng thượng bảo Kiều Sở nhặt thì Kiều Sở sẽ nhặt”
Bụng nàng quặn đau, vừa dứt lời liền phải che lấy bụng, trên mặt vẫn nhẹ nhàng cười.
Duệ vương phủ thật sự dễ để cho các người bắt nạt như vậy sao?
Nếu đã đến nước này rồi, nàng cũng chẳng việc gì phải sợ nữa.
Kiều Mi vạn lần không nghĩ đến Kiều Sở sẽ đối đáp như vậy.
Mặc dù hoàng đế không ưa Kiều Sở, nhưng hôm nay là ngày đại hỉ của Hạ vương cho nên hoàng đế chắc chắn sẽ không muốn gây sức ép cho ai.
Hơn nữa, có ai sẽ ngu xuẩn đến mức đi bẩm báo việc đó với hoàng đế, chuyện tranh cãi này cũng chẳng phải loại sự gì tốt đẹp.
Nàng nguyên bản là muốn lấy hoàng đế ra hòng áp bức Kiều Sở, nhưng không ngờ trái lại là khiến cho mình không thể nào phản bác, chỉ có thể cười lạnh, không nói thêm gì nữa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684853/quyen-2-chuong-349.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.