Thượng Quan Kinh Hồng lẳng lặng nhìn nàng, vẻ đạm tiếu trong mắt lại càng sâu, giọng khản đặc: “Về nhà? Nhà ở đâu?”
“Nhà mẫu phi chàng cũng được, Duệ vương phủ cũng tốt, ba người chúng ta sống cùng nhau, nơi nào cũng đều được”
Gần như không duy thể duy trì nổi nụ cười trên môi, bàn tay Kiều Sở nắm lại thật chặt, móng tay cơ hồ bấm sâu vào da thịt, nhìn hắn như vậy, lòng nàng chỉ có đau đớn, thật sự rất muốn khóc, nhưng vẫn cố giữ cho chính mình thật bình tĩnh, bởi vì nàng biết mọi ánh mắt xung quanh đều đang đổ dồn về phía hai người.
Qua một lúc lâu lại thủy chung không thấy hắn trả lời, tay vẫn chưa thu về, nàng vừa vội vừa đau, nhìn màu xám tro bất động trong mắt hắn, lòng nàng cũng ảm đạm hẳn đi, đột nhiên, bàn tay đang nắm chặt khuất trong tay áo của nàng bỗng ấm áp, tâm nàng mạnh nhảy dựng, hắn thân thủ chậm rãi đi gỡ những ngón tay đã bị nàng xiết đến mức trắng bệch, tùy theo mà nắm lấy tay nàng.
“Thiết thúc, thúc hãy hộ tống Lang phi cùng Lâm cô nương hồi phủ đi, nếu Lang phi hôm nay muốn cùng Tương gia về thăm nhà, vậy thúc cứ đưa Lâm cô nương về trước”
Kiều Sở sững người, đang cảm thấy khí lực trên tay hắn lớn đến mức khiến tay nàng căng thẳng, lại thấy hắn nhìn về phía trước phân phó.
Lão Thiết chính đang lo lắng bước tới, nghe hắn phân phó như vậy lập tức gật đầu.
Lòng Kiều Sở vui vẻ, nàng biết, còn có những người vĩnh viễn không bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684845/quyen-2-chuong-341.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.