Người nói chuyện là Vương Mãng.
“Hoàng thượng vốn đang vì vụ việc rà soát phủ điện hạ mà bất mãn sẵn rồi, hiện giờ lại còn biết Duệ vương câu kết với Mạc Tồn Phong, diễn một màn kịch ở Thiên Hương các, hoàng thượng sao có thể còn coi hắn là Bát hoàng tử khiết lương cho được? Mà buồn cười là Duệ vương còn không tự biết. Là nhờ điện hạ nhìn xa trông rộng, sớm đoán được Mạc Tồn Phong sẽ quy phục Duệ vương, nên vẫn luông để ý động tĩnh, khi thấy hắn mỗi ngày đều đến Thiên Hương các uống rượu liền tức khắc đề phòng”
Hắn nói xong lại không nghe Thượng Quan Kinh Hạo lên tiếng, liếc mắt lại thấy Thượng Quan Kinh Hạo đang nhìn chằm chằm một cái hà bao trong tay, dường như không hề có một chút vui mừng vì việc đã thành.
Vương Mãng thoáng nhìn Tào Chiêu Nam, Tào Chiêu Nam cũng hơi giật mình: “Điện hạ?”
Thượng Quan Kinh Hạo nâng mắt nhìn Vương Mãng, mỉm cười: “Cô thấy Ngự sử đại nhân ngươi không có gì tiến bộ, chỉ được mỗi công phu miệng lưỡi này rõ là sở trường”
Vương Mãng cười đáp: “Điện hạ quả thật là người biết lo xa, hành động trước cả Duệ vương, cái này là Mãng nói thật chứ không phải nịnh hót”
“Nàng kia thiện cầm, mặt có vết sẹo, bộ dáng có vài phầ giống với Kiều Sở, nếu Thượng Quan Kinh Hồng đã yêu Kiều Sở thì sao có thể mê luyến nàng ta như thế, đến mức ngày nào cũng đến Thiên Hương các uống rượu say mèm, bộ dáng nhếch nhác? Nếu không phải là vì muốn phụ hoàng thương tiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684842/quyen-2-chuong-338.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.