Ngoài cửa, lão Thiết lập tức sai mấy gã nô bộc đến phòng bếp tuyên bữa trưa, Kiều Sở thì phẫn nộ muốn đánh người, nhưng nhìn đến bên ngoài đứng đầy người nên cuối cùng đành phải từ bỏ ý định.
Lúc ăn cơm, Thượng Quan Kinh Hồng bỗng nói: “Nàng muốn đánh ta đúng không, ta cho nàng đánh”
Nếu như hiện tại chỉ có đám người Phương Minh mà hắn nói vậy thì không việc gì, nhưng mấy người đó cũng còn có việc cần phải làm, cũng không thể thường xuyên đi theo tùy thị, mà Tứ Đại với Mỹ Nhân thì mới vừa rồi đã bị hắn điều đi nơi nào không rõ, nên lúc này lão Thiết dẫn vào một đám nô bộc với nha hoàn thay hai người gắp thức ăn.
Kiều Sở đang bới bới cơm, nghe vậy ngẩn ra, nàng đã cố ý cấp cho hắn chút thể diện, vậy mà chính hắn lại đem thể diện vứt đi.
Ngoại trừ lão Thiết, tất cả những người khác đều vừa sợ, vừa kinh ngạc đến ngây người.
Người nam nhân này là chủ tử cho nên hắn tất nhiên là không sợ cái gì.
Kiều Sở nghĩ một lát, cuối cùng vẫn là nói: “Gia thật biết đùa”
Thượng Quan Kinh Hồng bỗng phất tay để cho nha hoàn đang gắp thức ăn cho nàng tránh ra, còn chính mình thì nhấc tay áo, gắp thức ăn cho nàng, chỉ chốc lát cái dĩa bên cạnh đã bị chất một đống thức ăn.
“Ăn nhiều thịt một chút”
Chỉ một câu đơn giản, nhưng gợi lại trong nàng ký ức những ngày còn ở Thiên thần thôn, hiện giờ cũng chỉ còn là mây khói, nàng lắc đầu cười, có vài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684808/quyen-2-chuong-304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.