“Tìm được rồi, tìm được rồi! Kiều phi nương nương bị mắc kẹt giữa hai tảng đá, may mắn là có vật gì đó nằm trên tảng đá chỗ này sáng lên”
Đầu lẫn thân đều đang chìm trong nước, bỗng nghe được thanh âm kinh hỉ xuyên qua làn nước lọt vào trong tai, Thượng Quan Kinh Hồng lập tức ngoi lên, chỉ thấy một cấm quân đang ôm lấy người một nữ tử kéo lên bờ, vài tên cấm quân khác vội chạy qua hỗ trợ.
Mái tóc ướt sũng dán trên gương mặt nhợt nhạt……
Là nàng!
Ngực Thượng Quan Kinh Hồng chấn kinh, lập tức bơi nhanh về phía cấm quân đó, đem cả người nàng ôm vào trong lòng, lại tiếp nhận một món đồ gì đó mà cấm quân nọ cung kính đưa tới.
Món đồ đó trông giống như món trang sức đeo tay, một đoạn dây lưng gắn vào một vật hình tròn kỳ quái, bên trong vật kia còn vẽ những ký hiệu rất lạ. Nhưng quan trọng là vì sao cái vòng này lại có thể sáng lên? Liếc mắt nhìn qua cũng không thấy có chỗ nào có thể phát sáng, tuy kiến thức của hắn sâu rộng nhưng cũng chưa bao giờ gặp qua thứ này, là đồ của nàng sao?
Có điều hắn không có tâm tư đi tìm hiểu, chỉ tiện tay nhét nó vào trong ngực.
Bội Lan thấy Thượng Quan Kinh Hồng đặt Kiều Sở nằm xuống đất, nhưng tim nàng vẫn lơ lửng treo trên cao, hai mắt Kiều Sở nhắm nghiền, sắc mặt tái xanh, hai tay lại nắm thật chặt, tựa như vào thời điểm gặp chuyện bất ngờ liền muốn bắt lấy thứ gì.
Kiều Sở sẽ không sao cả,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684793/quyen-2-chuong-289.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.