Người nọ chính là Phương Kính, tức là Trầm Thanh Linh.
Đúng là vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, giả làm Tào Tháo, Tào Tháo có mặt.
Quả là nguy hiểm! Hình như hai người này cũng chỉ vừa mới đến giống như các nàng, may mắn là xung quanh hồ đều là hoa xen lẫn cây cảnh, tiếng động các nàng phát ra cũng nhỏ nên mới không bị phát hiện, mà đúng ngay thời khắc hung hiểm thì Trầm Thanh Linh đã bước ra trước các nàng!
Nàng cùng Bội Lan đang tự cảm thấy mình may mắn, đúng lúc này đột nhiên một mùi khen khét không biết từ đâu bay tới quét qua chóp mũi, không khí xung quanh hai người cũng nóng lên tựa như đang ở bên trong một cái lò thiêu. Hai người giật mình, quay đầu nhìn lại, lập tức chấn động, miệng cũng á khẩu không thốt nên lời!
Sau lưng cách đó không xa, một ngọn lửa từ điện Thường phi đã bùng lên dữ dội, ngọn lửa đỏ lực bốc lên đến tận trời.
Còn chưa đợi cho cả hai khôi phục tinh thần, mà thanh âm “Sưu” “Sưu” đã theo ven hồ đột ngột truyền đến.
Kiều Sở lập tức kéo Bội Lan quay về nhìn phía trước, chỉ thấy có hơn mười bóng đen đang từ một rừng cây bên sườn hồ lăng không bay ra, trong đó có hai bóng đen đột nhiên tiếp đất, sau đó đồng thời túm lấy cả Trầm Thanh Linh lẫn Lang Lâm Linh bắt đi.
Hai tiếng “Ùm” vang lên, hai người kia đã bị ném xuống hồ, bọn người áo đen hành động nhanh đến nỗi Trầm, Lang hai người còn không kịp kêu lên một tiếng.
Bội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684791/quyen-2-chuong-287.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.