Hạ vương nâng mắt nhìn người mới từ trong phòng hắn đi ra, mí mắt hơi động: “Chúng ta vừa mới gặp lại chưa được bao lâu, ngươi đã muốn rời khỏi ta rồi sao?”
Ngữ khí của hắn chìm ách khàn khàn tựa như thanh sắt lâu năm bị gỉ.
Nháy mắt, tất cả mọi người liền cấm khí, không dám thở mạnh, bọn họ đều là những người đã ở lâu trong vương phủ, cho nên vừa nghe liền nhận ra trong giọng nói của hắn là trào phúng cùng tức giận, cũng biết một câu này của hắn là hỏi nhưng kỳ thực không phải hỏi.
Kiều Sở cũng giật mình.
Người mới từ bên trong phòng bước ra quả đúng là Kiều Sở.
Vì tránh ánh mắt của nhiều người cho nên Hạ vương liền đem nàng vào phủ thông qua cửa sau hậu viện, sau đó trực tiếp đem thẳng tới phòng ngủ của mình. Hai người vừa rồi ngồi ở bên trong vẫn còn bảo trì im lặng mãi không nói với nhau câu gì, thẳng cho tới khi Hạ vương nghe động tĩnh ngoài cửa liền bước ra ngoài, nàng ngồi ở bên trong nghe được Hạ vương đang trách phạt, nghĩ thầm những nữ tử này kỳ thực cũng là người đáng thương, cho dù các nàng quả thật là có sai đi nữa. Chung quy nàng vẫn là không đành lòng vì vậy mới ra ngoài ngăn cản, vạn không ngờ tới là Thượng Quan Kinh Hồng lại đột ngột tới Hạ vương phủ, ở trong tửu lâu rõ ràng nàng còn không có chạm mặt mắt đã rời đi rồi, hay là hắn còn có việc gì khác cần tìm Hạ vương?
Lời của Hạ vương khiến lòng nàng bối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684764/quyen-2-chuong-260.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.