Đông Ngưng giống như không nghe thấy nàng hỏi, vẫn như cũ thấp giọng nói: “Muội biết Tông Phác đối với Thanh tỷ như thế nào, muội cũng biết tỷ yêu Kinh Hồng ca ca, nhưng không phải có mấy lần tỷ cũng cùng Tông Phác âm thầm ra ngoài cùng nhau uống rượu đó sao? Nếu tỷ ở cùng Tông Phác cũng cảm thấy vui vẻ, kỳ thực như vậy…như vậy rất tốt, không phải là cả đôi bên đều được hạnh phúc______”
Nàng còn chưa nói xong, đột nhiên trong không gian vang lên một tiếng vang thanh thúy, má nàng một trận đau rát, nàng một tay phủ gò má, mở to mắt, kinh ngạc nhìn bàn tay vẫn còn đang giơ lên của Tông Phác.
“Tông Phác……”
Trầm Thanh Linh nhất thời cũng kinh sợ, bàn tay vốn đang níu chặt ống tay áo hắn cũng giật mình buông ra.
Đông Ngưng mím môi rồi nhẹ nhàng bật cười. Hẳn là hắn giận dữ lắm mới tát nàng mạnh đến như vậy, miệng nàng tràn vị máu, máu vẫn còn chảy, nếu hắn mà dùng lực lớn hơn chút nữa có khi răng nàng cũng chẳng còn.
Có điều, người đánh nàng là hắn, mà sắc mặt hắn sao lại như đống tro tàn thế kia, ngay cả đôi mắt xưa nay sắc bén nghiêm chỉnh nháy mắt như đã mất đi toàn bộ ánh sáng, gắt gao nhìn nàng, ánh mắt cũng nhìn theo từng cử động của nàng, nhìn nàng đưa tay vuốt gò má đau rát, nhìn nàng chậm rãi nuốt nước miếng trộn lẫn với máu tanh.
Bờ môi của hắn có chút run rẩy khó có thể nhận ra.
Đông Ngưng biết, hắn rõ ràng là đang muốn nói một chữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684762/quyen-2-chuong-258.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.