Mặt đất đầy tuyết bên ngoài bìa rừng.
Bóng đêm thâm ám, tuyết mỏng ánh quang ánh lên thân ảnh hai người đang nói chuyện, hai người đứng rất gần nhau cho nên mỗi người vẫn có thể nhìn thấy rõ được đối phương.
Một người đúng là Kiều Sở, người còn lại chính là Hạ vương.
Kiều Sở nhìn thấy Hạ vương đang khẽ nhíu mày, mà trên môi hắn lại nhợt nhạt mang ý cười, một cái biểu tình thật sự là rất mâu thuẫn…Nàng căn bản đang vỗ vỗ áo hồ cừu trên người, lúc này nhìn thấy hắn như vậy liền có chút giật mình, lại nghe hắn nhẹ giọng nói: “Ta còn tưởng ngươi sẽ không mặc nó nữa, khi đó ngươi rời đi, ta đã cho nha hoàn đi theo, ở phía xa xa nhìn thấy Thượng Quan Kinh Hồng bảo ngươi…đem áo hồ cừu cởi ra.”
Nàng ngẩn ra, đột nhiên nhớ tới cái hôn cổ quái lúc ấy của Thượng Quan Kinh Hồng…Tim nàng nảy một cái, vậy là hắn đã sớm biết phía sau có người đi theo, cho nên lúc đó là hắn cố ý?
Nhưng cho dù có là cố ý hay không cố ý thì liền cũng chỉ như vậy mà thôi, hiện giờ biết được là hắn cố ý thì đã như thế nào…Một người vốn đã có quá nhiều vết thương trí mạng, có bị thêm một vết nữa thì cũng chẳng có gì khác biệt.
Nàng đóng mắt lại, cuối cùng cười nói: “Ta sao có thể không mặc? Ngươi quên rồi sao, đây là phần lễ vật đầu tiên mà ta thu được.”
Hắn rất thích nghe nàng nói hai chữ “đầu tiên” này.
Nhìn thấy hai gò má của nàng ửng đỏ vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684682/quyen-2-chuong-178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.