Năm ấy sinh nhật của Phương Phỉ, hắn một ngày trước đó đã mang theo thái tử suốt đêm rời cung.
Hai ngày sau, sau khi hắn cảm thấy đã mỹ mãn, lại tiếp tục dẫn thái tử hồi cung, cũng mang theo cả Trầm Thanh Linh. Đứa bé kia là nữ nhi của biểu muội Phương Phỉ, phụ thân thì không rõ là ai, còn Trầm tiểu thư kia thì trước đó đã vào chùa làm ni cô, liền đem Trầm Thanh Linh gửi cho Phương Phỉ nuôi dưỡng. Phương Phỉ và vị biểu muội đó vốn rất thân thiết, cho nên nàng cũng cực kỳ yêu quý đứa nhỏ này.
Lúc hắn đến chỗ Phương Phỉ, hắn thật cảm thấy tiểu cô nương này càng lúc lại càng trở nên thông minh lanh lợi, giống như có điểm nào đó kỳ lạ không giống lúc trước, mà thái tử cũng thật là yêu thích nàng. Trầm Thanh Linh muốn đến hoàng cung thăm thú, cho nên khi hắn và thái tử hồi cung liền cũng dẫn theo nàng tiến cung chơi vài ngày.
Khi hắn hồi cung lại sực nhớ ra sinh nhật của Phương Phỉ cũng là sinh nhật của Thường phi, liền sai người ban thưởng cho nàng một hộc trân châu.
Đêm đó hắn cũng không chọn bài tử của Thường phi, nhưng nửa đêm lại lặng lẽ đến cung điện của nàng, hắn nghĩ, nàng nhất định sẽ rất thụ sủng nhược kinh.
Nào biết khi hắn đến đó, lại nhìn thấy Thường phi uống rượu say mèm, trên án bày đầy những tờ giấy, trên từng tờ chỉ viết mỗi một câu: “Cần gì trân châu an ủi tịch tiêu”, hắn lúc đó nhìn thấy lửa giận lập tức dâng lên, nàng là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684656/quyen-2-chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.