Mọi người nửa kinh ngạc nửa vui mừng, chỉ có Cảnh Bình là cực kỳ sửng sốt, hỏi Kiều Sở vì sao lại nói những lời này.
Hắn vừa hỏi, đám người còn lại liền từ trong hưng phấn xìu xuống, cũng đồng loạt nhìn về phía Kiều Sở.
Kiều Sở giơ một ngón tay chỉ vào ba gã hộ vệ đang hôn mê, nói: “Các ngươi thử nghĩ một chút, tuy gia các ngươi không muốn Lang phi biết bí mật của hắn, ví dụ như việc hắn trúng độc, bởi nếu Lang phi biết sẽ hỏi tới vài cái vấn đề, tất nhiên sẽ liên quan đến vài chuyện ở phía sau, nhưng nói thế nào thì quyền chủ động vẫn nằm trong tay gia của các ngươi. Dù sao, chuyện trúng độc có nói cho Lang phi biết cũng không có việc gì, nàng là thê tử của gia các ngươi, hơn nữa cũng chẳng sợ sẽ lộ ra chuyện của Trầm tiểu thư….Nếu đổi lại là hoàng thượng và thái tử biết mới là phiền toái……..”
“Nếu theo giả thuyết này, ngay trong tình huống sức khỏe của hắn không được tốt, lại không còn phương pháp nào khác, các ngươi nói xem gia các ngươi tại sao lại chuốc thuốc mê đám người kia, khiến lực lượng của chúng ta càng thêm suy yếu?”
“Ta hiểu rồi!” Cảnh Thanh gật đầu lia lịa, kích động đứng dậy: “Gia nhất định là đã nghĩ ra những phương pháp khác!”
Lão Thiết cùng Phương Minh nhìn nhau một cái, Cảnh Bình lúc này cũng nhẹ nhàng thở ra, vị Kiều chủ tử này phân tích rất đúng.
Nhưng hắn lại lập tức lo lắng, đi qua đi lại trong trướng, cau mày thấp giọng nói: “Rốt cuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684647/quyen-2-chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.