Duệ vương phủ, gần đến canh tư, phòng ngủ của Kiều Sở.
Nhìn thấy vật đang nằm trong tay, Kiều Sở nhíu nhíu mi tâm, không biết là nên mừng hay nên lo.
Được rồi, nếu chỉ một canh giờ trước ngươi vừa chiếm được hai đồ vật này nọ mà ngươi tuyệt đối không thể tưởng tượng được, thì ngươi sẽ như thế nào đây?
Một vật nàng không biết chính là cái loại trân châu gì gì đó, còn vật kia thì nàng biết, chính là đồng hồ đeo tay của thế giới hiện đại.
Hai vật từ trên trời rơi xuống.
Hiện tại hai món đồ này, một cái là đang nằm trong tay nàng, còn cái kia nằm……trong bụng của nàng.
Nàng cúi đầu thở dài, bước xuống khỏi giường, mặt có chút diện vô biểu tình nhặt lấy giấy dầu rơi trên mặt đất, nếu không có chút chuyện bất thình lình xảy ra ngoài ý muốn, nàng sẽ không ở đây như thế này.
Trở lại một canh giờ trước.
Nàng lúc đó còn đang cẩn thận nghiên cứu động tĩnh ở cách vách, bất ngờ một đạo âm thanh vang lên đánh gảy suy nghĩ của nàng.
Có người nhẹ nhàng gọi tên nàng, Hải Lam.
Nàng giật mình, mạnh mẽ ngồi xuống.
“Lâm Lang, là ngươi sao, ngươi không sao chứ? Ngươi đang ở đâu? Ngươi hiện tại ở bên kia thế nào?”
“Ta hiện tại……….” Lâm Lang tựa hồ cười khổ một tiếng, muốn nói cái gì lại thôi, trong thanh âm lại ẩn ẩn mang vài phần phức tạp, “Ngươi trước đừng đề cập tới ta, thừa dịp hắn không có ở đây, ta đem vài vật đến cho ngươi____”
“Ta đã nói qua với ngươi rồi, không thể hao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684631/quyen-2-chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.