Nàng nghe lão Thiết bẩm báo: “Gia, hai người kia vẫn đang hành động, có điều động tác cũng không to tát gì, chỉ là đi đi lại lại trong phủ một chút.”
Nàng vội vàng buông màn xuống, lại cảm giác được ánh mắt Duệ vương đang nhìn về phía màn trướng, thanh âm của hắn nhàn nhạt truyền đến: “Hai gã nội thị kia sẽ không làm cái gì cả, nhưng đề phòng vạn nhất, cho nên Cảnh Bình tốt nhất vẫn nên lưu lại đây một đêm.”
Nàng khẽ kêu lên, tuy rằng nàng đến từ hiện đại, nhưng không có nghĩa là nàng có thói quen nửa đêm trượng phu thì ở bên ngoài còn mình thì ở cùng một nam nhân khác trong phòng như thế.
Nhưng nàng hiểu được tâm tư của hắn, nếu ban đêm xảy ra chuyện gì cần Duệ vương phải ra mặt, nói vậy trong phòng này tất nhiên phải có thêm một “Duệ vương.”
“Thiết thúc, ta đêm nay mặc áo choàng màu trắng………”
“Gia, Thiết thúc biết được đó là màu mà Thanh Linh thích gia mặc nhất, cho nên đã sớm chuẩn bị đặt ở trong xe ngựa rồi.”
Người trả lời là Cảnh Bình, ngữ khí cung kính mà lại mang chút tiếu ý.
“Làm càn.” Duệ vương khẽ mắng.
Kiều Sở cười cười, nhưng trong lòng vẫn thấy ảm đạm, nàng cũng không ngờ tới trong miệng người nam nhân này cũng có thể nghe được những lời nói tựa tựa như thế. Nghe qua dường như ẩn ẩn mang theo một tia nhỏ bé tầm thường.
Nguyên lai hắn cũng sẽ để ý đến những chuyện này nọ, cũng để ý đến người kia có thích hay không……Có điều, Thanh Linh tại sao phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684620/quyen-2-chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.