Trong phòng trừ bỏ thanh âm van xin tha mạng của hai vị hỉ nương, còn lại tất cả mọi người đều im miệng không nói một lời.
Mỹ Nhân đưa tay che mắt, sau đó liền bước ra ngoài.
Trữ vương thấy thế, lại ho khan vài tiếng, Kiều Sở tuy oán thầm hai vị hỉ nương, nhưng hiện tại cũng có chút không đành lòng, muốn nói một câu cầu tình, lại tưởng tượng, lời này nàng vừa nói ra, chỉ sợ làm cho hai người bọn họ chết nhanh hơn mà thôi. Cuối cùng đành phải không nói lời nào, chịu đựng đau đớn ở tay càng lúc càng đau hơn, liếc mắt nhìn qua.
Hiền vương cùng thái tử, hai cái vị huynh trưởng này thật đúng là không có chút phúc hậu, không thèm đếm xỉa tới việc Trữ vương giả bộ ho khan vài tiếng mà cố gắng hạ bớt không khí căng thẳng. Trữ vương lại nhìn Hạ vương, Hạ vương cũng một bộ dáng “chúng ta không quen biết”, lập tức cúi đầu yên lặng đếm hạt đậu phộng trên mặt đất.
Kiều Sở rủa thầm một tiếng, lặng lẽ hướng cái vị bên cạnh mình nhìn lại, lại thấy hắn đang nhìn chằm chằm chính mình, nàng sợ tới mức thiếu chút nữa cắn phải lưỡi, người nào đó cười đến tao nhã, cười đến ngươi nhã: “Sở nhi, nàng còn cái gì cần đến cách vách mượn nữa hay không?”
Kiều Sở vừa định khẩu tiện nói hẳn là không cần, vừa rồi chính mình còn ăn hết một dĩa đầy bánh hoa cúc, một dĩa bánh cuốn hồ điệp, lại nhìn mặt nạ lóe sáng trước mắt, quyết định câm miệng.
Lúc này, thình lình nghe có người hét
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684584/quyen-2-chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.