Những người xung quanh cùng thì thào bàn tán.
“Nàng là Bắc địa Tam công chúa, thế nhưng sao dung mạo lại là dạng như vậy nhỉ…………”
Hoàng đế mày kiếm khẽ nâng quét mắt khắp đại sảnh, âm thanh xung quanh lập tức im bặt.
Hoàng đế gật đầu: “Công chúa hãy bình thân. Phụ thân Kiều Chấn Trữ của ngươi trước đó có nói ngươi mắc bệnh nên không thể tham tuyển…………”
Kiều Sở cung kính đáp: “Vốn đúng là như vậy, nhưng sau khi Kiều Sở lành bệnh, phụ thân liền để cho Kiều Sở tới đây tham tuyển, nói rằng không thể phụ tâm ý của Hoàng thượng”
Kiều Dung nghiến răng: “Phụ hoàng sao có thể, người rõ ràng là…….”
Kiều Mi lạnh lùng nhìn Kiều Dung cảnh cáo, Kiều Dung vội ngừng lại, biết điều cúi đầu.
Kiều Sở nghe được tiếng vang, khẽ ngẩng đầu, khi ánh mắt bắt gặp bàn tay của Kiều Mi đang được thái tử nắm chặt liền có chút sửng sốt.
Có phải hay không lúc đó tuổi còn nhỏ? Còn nhỏ nói năng tùy tiện, cho nên hứa hẹn cũng là tùy tiện?
Chỉ là có một người luôn luôn nhớ rất kỹ, vĩnh viễn không muốn quên…
Nếu có một ngày, ta đăng cơ tôn vị, tất sẽ lấy sính lễ quý nhất thiên hạ cưới ngươi làm vợ, từ nay về sau bảo vệ ngươi không để bất luận thứ gì bắt nạt.
Là ai đã từng nói như vậy? Lời nói còn văng vẳng bên tai?
Thiên hạ quý nhất, trong thiên hạ, có cái gì so với trâm cài đầu phượng hoàng còn có thể quý hơn? Đó chính là trang sức kết duyên chỉ thái tử phi mới có.
Có lẽ thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684519/quyen-2-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.