Hải Lam miễn cưỡng cười: “Không sợ”
Lâm Lang tựa hồ chấn động, thật lâu sau mới nói: “Hải Lam, tôi đã nghĩ rằng tôi…….Không ngờ cô còn ngốc hơn tôi”
“Lâm Lang, nói cho tôi biết, tại sao lại là hiệu ứng Hồ Điệp, cái đó và việc tôi gặp lại Tần Ca có quan hệ gì chứ?”
Đối mặt với ngọn đèn dầu như vậy, với một cô gái như vậy, không gian trước mắt huyền ảo hư vô, ngay cả một cái thở nhẹ cũng có thể nghe thấy, nhưng Hải Lam lại không có cảm giác sợ hãi với cô gái trước mắt này. Có lẽ vì cô cũng đã nhìn thấy được ẩn sâu bên trong đáy mắt người này cơ hồ cũng là nỗi đau. Giờ phút này, chỉ là hai con người thương tâm đang đối mặt với nhau mà thôi.
Nhưng là, Lâm Lang lại một lần nữa nhắc tới hiệu ứng Hồ Điệp, cô chỉ biết là, nó chính là ám chỉ việc chỉ một cái vỗ cánh nhẹ của một con bướm lại có thể làm cho một nơi khác cách xa ngàn dặm nổi lốc xoáy. Một việc bởi vì một thay đổi nhỏ bé, mà kết quả lại làm cho toàn bộ mọi việc có biến hóa.
Lâm Lang trầm giọng nói: “Nếu cô gặp lại Tần Ca, nhất định phải làm cho hắn ta sống lại”
Hải Lam không thể tin vào tai mình: “Sống lại?”
Cô bụm chặt miệng. Sống lại? Sao có thể?
“Nói cho tôi biết, phải làm như thế nào?”
Bàn tay chợt cảm thấy căng thẳng, giọng nói của Lâm Lang phát ra lại dường như thấp hơn vài phần: “Dùng hiệu ứng Hồ Điệp”
“Dùng hiệu ứng Hồ Điệp?” Trong lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684500/quyen-1-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.