Hai người Tần Vân và Điền Ba cưỡi ngựa ai về nhà nấy.
Trên dòng sông Hoa Dương mà bọn hắn vừa mới đi ngang qua kia, chiếc thuyền hoa kia rốt cuộc cũng chậm rãi cập bến.
- Ngu Bạch huynh, cáo từ!
- Trời tối rồi nên đi đường cẩn thận nhé Vương huynh.
Ngu Bạch đại tài tử nói lời tạm biệt với người bạn tốt kia.
Dung mạo Ngu Bạch tuấn mỹ, phong lưu phóng khoáng, chẳng qua trên mặt lại lộ vẻ chán chường. Lúc hắn vừa muốn mang theo người hầu và hộ vệ rời đi trên chiếc thuyền hoa kia lại có một vị tú bà đi xuống, tú bà liền nói:
- Ngu công tử!
- Ồ, có chuyện gì không?
Ngu Bạch đại tài tử hỏi một cách lạnh nhạt.
Tú bà này liền cười làm là nh nói:
- Như Mộng các chủ nhà ta ngưỡng mộ Ngu công tử đã lâu, đồng thời các chủ cũng vô cùng ưa thích thơ ca của công tử, không biết Ngu công tử có thể gặp mặt các chủ một lần được hay không?
- Ta còn có chuyện quan trọng trong Quảng Lăng quận này nên thứ lỗi cho ta không tiện gặp mặt các chủ của ngươi.
Ngu Bạch đại tài tử lạnh nhạt nói.
- Các chủ nhà ta thật sự cực kỳ ngưỡng mộ Ngu công tử, sao Ngu công tử không gặp mặt để an ủi nỗi nhớ nhung của các chủ nhà ta?
Tú bà liền nói.
- Không cần.
Ngu Bạch đại tài tử thấy đối phương còn có lời muốn nói liền trực tiếp quay người rời đi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409902/quyen-1-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.