Cả đám đứng bên cạnh quan sát, Hồng Ngọc đạo nhân cảm ứng một chút, lông mày nhíu lại:
- Oán khí cực nồng đậm, số lượng huyết dịch này cũng rất nhiều, đổ ra cũng được một dòng sông nhỏ.
- Mặc Đài Gia ta giết rất nhiều súc sinh, mới có thể thu thập được nhiều huyết dịch như vậy.
Một bên lão già Nghiêm Bân liền nói:
- Bởi vì giết quá nhiều súc sinh, mới tích tụ thành nhiều oán khí như vậy.
- Súc sinh?
Hồng Ngọc đạo nhân khẽ lắc đầu nói.
- Ẩn chứa khí âm dương, tinh thuần như vậy, lại tích tụ oán khí nồng đậm, huyết dịch của súc sinh muốn tích tụ được oán khí như thế cũng không dễ dàng, ta nghĩ tám chín phần, đây chính là máu của con người hoặc là máu của Yêu tộc, chỉ có những sinh linh đã khai linh trí, oán khí mới có thể nặng như vậy. Nhưng mà, ta cũng không phân biệt được, cả đời chưa từng thấy qua.
- Tần Vân tiểu huynh đệ, oán khí quá nặng, đều do ngươi tùy ý xử trí, nếu để tội nghiệt quấn thân, coi như hỏng hết chuyện tu hành.
Vị phu nhân xinh đẹp nói:
- Đợi khi biết rõ lai lịch, rồi quyết định xử trí như thế nào cũng được.
- Ta cũng là nghĩ như vậy.
Tần Vân gật đầu.
Oán khí lớn như thế, có thể mang oán hận của rất nhiều sinh linh!
Có vài tên ma đầu thích sử dụng 'Oán khí' mà tu luyện, nếu mình sơ ý đem huyết dịch này đưa cho một tên ma
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409734/quyen-2-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.